Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 1, 2026

PHÍA SAU LÀN KHÓI CAY

Hình ảnh
Gió từ cánh đồng thổi về sớm hơn mọi năm, lùa qua mấy vách tôn mỏng, mang theo mùi rơm rạ khô và cái lạnh se sắt rất riêng của xứ Quảng. Chiều xuống, khói lam từ mấy bếp nhà quanh xóm bay lên, quẩn quanh mái nhà cấp bốn như một nỗi buồn không chịu tan. Mẹ tôi đứng trước bàn thờ từ lúc trời còn hửng nắng. Không gọi ai, không khấn to. Chỉ lặng lẽ châm ba nén nhang, cắm thẳng vào bát hương nhỏ đã sẫm màu thời gian. Tay mẹ không run, nhưng mắt khép lại rất lâu, như sợ nếu mở ra thì có điều gì đó từ trong khói sẽ hiện về. Tôi và con Thảo ngồi im trên bộ ván gỗ mòn bóng. Ngoài sân, cây mai trước hiên vẫn còn trơ cành, mấy nụ non bé xíu run rẩy trong gió bấc. Tiếng chày giã lá dong nhà bên vang đều, cộc cộc, nghe như nhịp tim của một cái xóm nghèo đang ráng rộn ràng cho kịp Tết. “Cúng ai rứa mẹ?” Thảo hỏi khẽ, giọng nó nhỏ như sợ làm động một thứ mong manh. Mẹ không trả lời liền. Mẹ nhìn ra sân, nơi ánh đèn vàng hắt xuống làm lộ mấy vệt đất nứt, vài cọng rơm còn sót lại từ vụ gặt trước. Mùi k...

ANH LUÔN ĐẾN TRỄ 5 PHÚT. TRỪ BUỔI HẸN CUỐI CÙNG

Hình ảnh
Câu chuyện này nếu kể ra, người ta thường cười trước. Cười vì năm phút,  nghe thật nhỏ. Nhỏ đến mức không đáng để giận, không đáng để chia tay. Nhưng có những điều trong tình yêu không chết vì một cú đập mạnh. Nó chết vì những thứ rất nhỏ, lặp đi lặp lại, cho đến khi người ta không còn biết mình đang chờ cái gì. Lan quen Quân vào một chiều muộn đầu mùa mưa. Hôm đó cô đứng trước cửa tiệm sách cũ ở đường Lê Văn Sỹ, ôm một chồng sách cao quá mặt, vừa bước ra thì trượt chân trên nền gạch ướt. Một bàn tay chìa ra đúng lúc, giữ cô lại. “Cẩn thận.” Giọng nói đó bình thường thôi. Không hay, không lạ. Nhưng Lan nhớ mãi vì lúc ngẩng lên, cô thấy một người đàn ông đứng hơi nghiêng dưới mái hiên, áo sơ mi nhăn nhúm như mới chạy vội tới, và đặc biệt nhất là vẻ mặt… có lỗi. “Xin lỗi, anh đến trễ.” Lan ngơ ngác: “Anh đến trễ với ai?” Quân chỉ vào đồng hồ: “Với chính cuộc đời anh.” Rồi anh cười như đùa. Ngày đó, Lan không biết câu nói ấy là thói quen tự trào, hay là một lời thú nhận. Cô chỉ biết m...

TRẢ LẠI NGƯỜI

Hình ảnh
Tôi nhận ra mình đã mất An vào đúng khoảnh khắc tôi thuộc lòng từng nhịp thở của em. ******** Đó là một buổi tối mỏng như tờ giấy gạo, gió lùa qua hành lang ký túc xá mang theo mùi hoa sữa từ con đường phía ngoài. An đứng tựa lan can tầng ba, tay ôm một quyển sổ bìa xanh đã sờn góc, tóc buông thẳng như một sợi chỉ đen kéo dài sự im lặng. Em không đẹp theo kiểu làm người ta choáng ngợp; em đẹp như một câu thơ bị giấu trong trang cuối cùng—đọc rồi cứ sợ lỡ mất. “Anh có tin không,” An nói nhỏ, mắt nhìn xuống sân, “có những ngày mình yêu nhau chỉ bằng cách… đứng cạnh nhau và cùng thở.” Tôi bật cười. “Yêu kiểu đó thì nghèo quá.” An nghiêng đầu. “Nghèo mà sang.” Rồi em mở quyển sổ, đưa cho tôi xem. Bên trong là những dòng chữ nhỏ, nắn nót, xen kẽ những nét vẽ vô nghĩa: một chiếc ghế gỗ, một đốm nắng trên bậc thềm, một con mèo nằm cuộn tròn. Mỗi trang là một “dấu vân tay” của tình yêu—không phải quà, không phải hứa hẹn, chỉ là cách em giữ lại đời sống như người ta nhặt từng cánh hoa rơi, ép v...