HẠT DẦU BAY
Thanh xuân của tôi bắt đầu bằng một điều rất nhỏ: một khoảng cách. Khoảng cách ấy không đo bằng mét, mà đo bằng nhịp tim—mỗi chiều tan học, tôi luôn đi sau em đúng một nhịp. Không gần quá để người ta nhìn thấy, nhưng không quá xa để lạc mất em. Trường tôi có hàng dầu cao, thẳng tắp, đứng im như những người lớn nghiêm khắc. Đến mùa, hạt dầu rơi xuống đầy sân. Có hạt chạm đất rất nhanh, có hạt lại xoay mãi trong gió, lơ lửng rất lâu, như đang do dự trước mặt đất. Tôi thích nhìn chúng, vì tôi thấy mình trong đó—một kẻ có quá nhiều điều muốn nói nhưng cứ xoay hoài trước ngưỡng cửa của một câu: “tôi thích em”. Em bước ra cổng trong tà áo dài trắng. Vạt áo chạm gió, chạm nắng, chạm vào cái tuổi mười bảy của tôi khiến tôi tự nhiên đi chậm lại. Em đạp xe rất đều. Chiếc xe cũ kêu “cạch… cạch…” mỗi lần qua ổ gà, như thể nó cũng ngại ngùng khi làm ồn. Tôi đi sau, bánh xe mình cũng tự nhiên chậm đi một nhịp, sợ chỉ cần nhanh hơn, tôi sẽ vượt lên—và nếu vượt lên, tôi phải đối diện với câu hỏi:...