Bài đăng

PHÍA SAU LÀN KHÓI CAY

Hình ảnh
Gió từ cánh đồng thổi về sớm hơn mọi năm, lùa qua mấy vách tôn mỏng, mang theo mùi rơm rạ khô và cái lạnh se sắt rất riêng của xứ Quảng. Chiều xuống, khói lam từ mấy bếp nhà quanh xóm bay lên, quẩn quanh mái nhà cấp bốn như một nỗi buồn không chịu tan. Mẹ tôi đứng trước bàn thờ từ lúc trời còn hửng nắng. Không gọi ai, không khấn to. Chỉ lặng lẽ châm ba nén nhang, cắm thẳng vào bát hương nhỏ đã sẫm màu thời gian. Tay mẹ không run, nhưng mắt khép lại rất lâu, như sợ nếu mở ra thì có điều gì đó từ trong khói sẽ hiện về. Tôi và con Thảo ngồi im trên bộ ván gỗ mòn bóng. Ngoài sân, cây mai trước hiên vẫn còn trơ cành, mấy nụ non bé xíu run rẩy trong gió bấc. Tiếng chày giã lá dong nhà bên vang đều, cộc cộc, nghe như nhịp tim của một cái xóm nghèo đang ráng rộn ràng cho kịp Tết. “Cúng ai rứa mẹ?” Thảo hỏi khẽ, giọng nó nhỏ như sợ làm động một thứ mong manh. Mẹ không trả lời liền. Mẹ nhìn ra sân, nơi ánh đèn vàng hắt xuống làm lộ mấy vệt đất nứt, vài cọng rơm còn sót lại từ vụ gặt trước. Mùi k...

ANH LUÔN ĐẾN TRỄ 5 PHÚT. TRỪ BUỔI HẸN CUỐI CÙNG

Hình ảnh
Câu chuyện này nếu kể ra, người ta thường cười trước. Cười vì năm phút,  nghe thật nhỏ. Nhỏ đến mức không đáng để giận, không đáng để chia tay. Nhưng có những điều trong tình yêu không chết vì một cú đập mạnh. Nó chết vì những thứ rất nhỏ, lặp đi lặp lại, cho đến khi người ta không còn biết mình đang chờ cái gì. Lan quen Quân vào một chiều muộn đầu mùa mưa. Hôm đó cô đứng trước cửa tiệm sách cũ ở đường Lê Văn Sỹ, ôm một chồng sách cao quá mặt, vừa bước ra thì trượt chân trên nền gạch ướt. Một bàn tay chìa ra đúng lúc, giữ cô lại. “Cẩn thận.” Giọng nói đó bình thường thôi. Không hay, không lạ. Nhưng Lan nhớ mãi vì lúc ngẩng lên, cô thấy một người đàn ông đứng hơi nghiêng dưới mái hiên, áo sơ mi nhăn nhúm như mới chạy vội tới, và đặc biệt nhất là vẻ mặt… có lỗi. “Xin lỗi, anh đến trễ.” Lan ngơ ngác: “Anh đến trễ với ai?” Quân chỉ vào đồng hồ: “Với chính cuộc đời anh.” Rồi anh cười như đùa. Ngày đó, Lan không biết câu nói ấy là thói quen tự trào, hay là một lời thú nhận. Cô chỉ biết m...

TRẢ LẠI NGƯỜI

Hình ảnh
Tôi nhận ra mình đã mất An vào đúng khoảnh khắc tôi thuộc lòng từng nhịp thở của em. ******** Đó là một buổi tối mỏng như tờ giấy gạo, gió lùa qua hành lang ký túc xá mang theo mùi hoa sữa từ con đường phía ngoài. An đứng tựa lan can tầng ba, tay ôm một quyển sổ bìa xanh đã sờn góc, tóc buông thẳng như một sợi chỉ đen kéo dài sự im lặng. Em không đẹp theo kiểu làm người ta choáng ngợp; em đẹp như một câu thơ bị giấu trong trang cuối cùng—đọc rồi cứ sợ lỡ mất. “Anh có tin không,” An nói nhỏ, mắt nhìn xuống sân, “có những ngày mình yêu nhau chỉ bằng cách… đứng cạnh nhau và cùng thở.” Tôi bật cười. “Yêu kiểu đó thì nghèo quá.” An nghiêng đầu. “Nghèo mà sang.” Rồi em mở quyển sổ, đưa cho tôi xem. Bên trong là những dòng chữ nhỏ, nắn nót, xen kẽ những nét vẽ vô nghĩa: một chiếc ghế gỗ, một đốm nắng trên bậc thềm, một con mèo nằm cuộn tròn. Mỗi trang là một “dấu vân tay” của tình yêu—không phải quà, không phải hứa hẹn, chỉ là cách em giữ lại đời sống như người ta nhặt từng cánh hoa rơi, ép v...

VIỆT NAM TÔI ƠI, RỒI SẼ ỔN!

Hình ảnh
Hai hôm nay, việc đầu tiên khi tôi thức giấc là với tay lấy ngay chiếc điện thoại bật nhanh trang tin tức để xem tình hình dịch bệnh. Có lẽ như tôi, rất nhiều người dân Việt Nam đang hoang mang và lo lắng! Cũng phải thôi khi mấy tháng qua lúc cả thế giới đang vật lộn với COVID-19 thì Việt Nam chúng ta đã kiểm soát dịch rất tốt. Đã 99 ngày không lây nhiễm trong cộng đồng...thế mà đùng một cái, ca bệnh số 416 xuất hiện rồi tiếp theo đó là vài ca nhiễm mới chưa truy tìm ra nguồn gốc. Tôi hoang mang và lo lắng cho đất nước mình mặc dù tôi đang sống tại Mỹ - vùng dịch lớn nhất thế giới; bởi Việt Nam là quê hương, là nơi đất mẹ sinh ra và nuôi tôi lớn; là nơi mẹ tôi, bạn bè và đồng bào tôi đang sinh sống! Đau và hoang mang lắm!  Mẹ tôi đến Mỹ thăm con cháu vào những ngày đầu tháng 3 khi tình hình dịch bệnh ở Mỹ vẫn trong tầm kiểm soát. Chỉ mới chừng vài chục ca xuất hiện ở các tiểu bang khác và cuộc sống nơi đây vẫn diễn ra bình thường. Nhưng chỉ vài ngày sau, số ca nhiễm tại Mỹ tăng lên...

XÓM TRỌ NGHÈO

Hình ảnh
 “Hò hơ ... Ghe chiếu Cà Mau nhuộm màu tươi thắm...    Công tôi cực lắm mưa nắng dãi dầu...” Câu vọng cổ cất lên từ chiếc radio cũ trong phòng ông Tám khiến Ngân giật mình tỉnh giấc sau giấc ngủ lơ mơ vào buổi chiều tà. Mới đó mà đã hơn một tháng kể từ khi cô dọn đến khu xóm trọ dành cho dân lao động nghèo này. Chỉ cách trung tâm thành phố chẳng bao xa, mà trái ngược với vẻ ồn ào tấp nập cùng bao ánh đèn lấp lánh về đêm; xóm trọ nghèo nàn và tối tăm nằm hun hút trong hẻm sâu, cách con lộ dẫn vào trung tâm thành phố bởi một con rạch lớn.  Ngân cũng chưa từng nghĩ có ngày mình phải thuê một căn phòng nhỏ chưa tới mười mét vuông, tối tăm và ẩm thấp như thế này. Đặc biệt cứ mỗi lần Sài Gòn đổ ào xuống những cơn mưa chiều bất chợt, thì nước lại lênh láng khắp nơi.  Ngân vốn là một nhân viên tư vấn cho một trung tâm chăm sóc sắc đẹp. Lương tháng tuy không nhiều nhưng cũng đủ để cô trang trải những chi phí đắt đỏ nơi đất Sài Thành trong suốt mấy năm qua. Mới vài t...

NÀY CÔ GÁI! NẾU BUỒN, HÃY KHÓC ĐI EM!

Hình ảnh
Em đến tìm tôi vào một buổi chiều Sài Gòn ẩm ương với những cơn mưa trái mùa bất chợt. Chẳng đợi em mở lời, nhìn đôi mắt thâm quầng và vẻ mặt mệt mỏi cũng đủ để tôi biết em đã có bao nhiêu đêm dài trằn trọc.  - Em và Trung chia tay rồi chị ạ!  - Khi nào? Sao lại thế... - Vài hôm trước Trung nhắn cho em đôi dòng và nói chia tay! Khi em hỏi lý do anh ấy chỉ bảo rằng không hợp!  - ...... - Em đã làm sai điều gì sao chị ơi? - ...... - Có lẽ em chưa đủ tốt nên Trung mới nói chia tay em ư?  - ..... - Em phải làm sao đây? Ơ này em gái! Khi yêu nhau mấy ai hỏi lý do tại sao ta yêu người ấy? Yêu thì chỉ đơn giản là vì yêu, là khi ta thấy trái tim mình lỗi nhịp trước một người. Thế thì khi chia tay, hà cớ gì phải bận lòng để tìm hiểu lý do? “Không hợp nhau” thật ra cũng chỉ là lý do chung nhất mà người ta vẫn đem ra để bao biện cho một tình yêu đã hết. Ở đời nào có mấy ai thật sự hợp nhau? Nhưng nếu là vì yêu thì người ta sẽ cố gắng dung hoà để cùng nhau bước tiếp. Còn một khi...

GÁNH CON, MẸ GÁNH CẢ CUỘC ĐỜI

Hình ảnh
- Mẹ ơi, sao con chim lại bay được ạ? - Tại sao bầu trời lại xanh vậy mẹ? Con Nụ vẫn hay ngô nghê hỏi mẹ như thế mỗi khi nó ngồi trong quang gánh theo mẹ đến chợ vào những ngày khi nó còn rất bé.  Làng nó nghèo lắm, mẹ nó cũng như nhiều người phụ nữ trong vùng đều chỉ loanh quanh trồng mớ rau, nuôi dăm ba con gà, thả vài con cá dưới ao rồi đem ra chợ bán mong đổi lấy miếng cơm manh áo sống qua ngày.  Nó được sinh ra vào một chiều mùa đông lạnh buốt. Nghe Dì Ba kể lại ngày mẹ sinh nó, bà nội thấp thỏm đứng đợi bên ngoài cho đến khi bà mụ ôm nó ra và báo “Mợ vừa sinh con gái ạ”...thì bà nội nó bỏ đi ngay về nhà chẳng thèm nhìn lấy mặt nó một lần.  Ba nó là cháu đích tôn trong dòng họ, nên khi hay tin mẹ nó mang thai, ông bà nội đặt bao nhiêu hy vọng rằng mẹ nó sẽ sớm sinh ra một thằng bé kháu khỉnh để nối dõi gia tộc. Nên khi nó ra đời, mọi hy vọng ấy bỗng chốc vỡ vụn và mẹ con nó bắt đầu nhận lấy sự ghẻ lạnh của nhà nội.  Ba nó thương mẹ nó, bởi bà hiền lành và dịu dà...

XIN LỖI EM!

Hình ảnh
Minh loay hoay chỉnh lại chiếc nơ cài trên cổ áo sơ mi trắng, anh nhìn lại mình trong gương một lần nữa để đảm bảo mình thật chỉn chu và tươm tất. Bộ vest đen hôm nay anh mặc cũng do đích thân Linh chỉnh sửa cho vừa vặn nhất. Bên ngoài lễ đường, tiếng cười nói của mọi người vang lên rôm rả, anh hồi hộp chờ đợi đến giây phút được ngắm Linh trong chiếc áo cô dâu, ắt hẳn cô sẽ xinh đẹp lắm.  Những ngày đầu tháng tư, San Francisco thật đẹp khi những cây anh đào đã trổ bông rực rỡ dọc các góc đường. Khắp nơi dường như mộng mơ hơn rất nhiều khi được điểm tô thêm những cánh hoa màu hồng nhạt.  Anh gặp Linh cũng vào một buổi chiều tháng tư vào ba năm về trước khi cùng Lâm - cậu bạn thân chạy bộ trong công viên gần nhà. Cơn gió mạnh bất ngờ thổi qua vào buổi chiều hôm ấy khiến chiếc giá vẽ của Linh ngã xuống bãi cỏ. Anh và Lâm nhanh chóng đến giúp Linh khi thấy cô đang loay hoay với đống màu nước vương vãi khắp nơi. Chiếc hoa đào trên bức tranh Linh đang vẽ dở cũng bị một vệt màu văng ...

TUỔI THƠ ƠI!

Hình ảnh
Tôi được sinh ra ở một làng quê nghèo ven biển miền Trung, nơi cái nắng cháy những ngày tháng bảy và những cơn mưa ngập nước khi đông về đã trở nên quen thuộc với chúng tôi. Tôi có một lũ bạn thân trong xóm, đám con nít trạc tuổi nên nhanh chóng thân thiết và thường rủ nhau bày ra đủ trò nghịch phá suốt cả một quãng trời tuổi thơ đầy khờ dại. Những trưa hè nắng nóng tôi thường lùa vội cho hết chén cơm rồi lẻn nhanh ra sau vườn; nơi có bọn con Thắm, con Lượm, thằng Hải và thằng Đen đang đợi.  Cả đám kéo nhau lên đồi sim cuối làng, nơi những quả sim đã bắt đầu chín mọng và hoa sim thì tím rực cả một góc đồi. Cứ độ tầm cuối tháng bảy, khi nắng hè đã bắt đầu nóng cháy rát cả da thì những trái sim cũng đã chín. Cả đám bọn tôi thường giành nhau những cây sim trĩu quả nhất, rồi bật cười khi thấy miệng đứa nào đứa nấy cũng tím rịm màu tím của sim. Tiếng cười của bọn tôi khi ấy giòn tan, vang khắp cả ngọn đồi. Những buổi trưa hè trốn cha mẹ đi rong của bọn tôi không chỉ dừng lại ở đồi sim. ...