PHÍA SAU LÀN KHÓI CAY
Gió từ cánh đồng thổi về sớm hơn mọi năm, lùa qua mấy vách tôn mỏng, mang theo mùi rơm rạ khô và cái lạnh se sắt rất riêng của xứ Quảng. Chiều xuống, khói lam từ mấy bếp nhà quanh xóm bay lên, quẩn quanh mái nhà cấp bốn như một nỗi buồn không chịu tan. Mẹ tôi đứng trước bàn thờ từ lúc trời còn hửng nắng. Không gọi ai, không khấn to. Chỉ lặng lẽ châm ba nén nhang, cắm thẳng vào bát hương nhỏ đã sẫm màu thời gian. Tay mẹ không run, nhưng mắt khép lại rất lâu, như sợ nếu mở ra thì có điều gì đó từ trong khói sẽ hiện về. Tôi và con Thảo ngồi im trên bộ ván gỗ mòn bóng. Ngoài sân, cây mai trước hiên vẫn còn trơ cành, mấy nụ non bé xíu run rẩy trong gió bấc. Tiếng chày giã lá dong nhà bên vang đều, cộc cộc, nghe như nhịp tim của một cái xóm nghèo đang ráng rộn ràng cho kịp Tết. “Cúng ai rứa mẹ?” Thảo hỏi khẽ, giọng nó nhỏ như sợ làm động một thứ mong manh. Mẹ không trả lời liền. Mẹ nhìn ra sân, nơi ánh đèn vàng hắt xuống làm lộ mấy vệt đất nứt, vài cọng rơm còn sót lại từ vụ gặt trước. Mùi k...